Sách đã xuất bản
Thiền năng lượng
Bản tính con người luôn muốn đổi mới, sáng tạo, phát triển.
Cho đến nay, hiệu quả của sự tiến bộ hiện rõ trong đời sống vật chất, với sức khỏe tốt, tuổi thọ tăng.
Kiến thức, kiến văn phong phú, đời sống tinh thần mở rộng, nhờ vào sức sinh hoạt của tư tưởng. Nhu cầu vật chất và tinh thần trong đời sống đầy đủ, nhưng con người vẫn còn Tâm sầu, Trí thống. Vì sao?
Vì trạng thái này, nảy sinh từ Bản ngã – là cái Tôi vô hình do mỗi cá nhân tạo ra.
Nó luôn bất toàn, mang tính tương đối, luôn so sánh, hơn thua. Từ đó sinh ra sự động loạn cho tâm hồn. Cộng thêm, đa số người trong xã hội hưởng thụ kỳ diệu của sự tiến bộ bằng sự Biết nhiều hơn sự Hiểu. Và nó trở thành một thói quen của sự suy nghĩ phiến diện.
Tư duy lạc hướng làm cho Bản ngã to hơn, chủ động trong mọi sinh hoạt, che lấp tiếng nói của Lương Tâm và thường xuyên điều khiển luôn cả Trí Khôn.
Phàm nhân, nhãn quan luôn hướng ra ngoài, không nhận ra được, trong đầu não có một bộ phận cùng cực quý, tuyệt đối, toàn hảo, “tự động sinh động”, “sinh và sinh mãi”, nhờ vào Thể Sáng (sự sống)…Đó là “Trí Khôn”.
Như vậy, khi được sinh ra, con người đã có sự sống rồi và từ đó có thể trở nên hằng sống, nhờ vào chức năng “Hiểu và Hiểu mãi” của Trí Khôn.
Mục tiêu tiến hóa đến sự tuyệt đối đã rõ, người muốn thành tựu, chỉ cần có một ý chí kiên cường, sự thông minh tâm linh. Hơn nữa, nên đọc kỹ nội dung quyển sách, hiểu sâu sắc những phương tiện vô hình để dễ thực hiện.
Thực hành Thiền năng lượng
Đọc xong quyển Thiền Năng Lượng, Thiền giả nhận ra, con người có một bộ phận vô hình, cùng cực quý, tuyệt đối, toàn hỏa, “tự động sinh động”, “sinh và sinh mãi”, nhờ vào chức năng “Hiểu và Hiểu mãi” của Trí Khôn, là Thể Sáng (sự sống) như Nguyên năng của vũ trụ có trong Trí Khôn con người.
Như vậy, khi được sinh ra, con người đã có sự sống rồi. Và từ đó, có thể trở nên hằng sống bằng sự Luyện và cách sống.
Nhưng, sự thực hành trong “Luyện năng lượng”, không đơn giản như trong thể dục, thể thao. Nó phải trả qua các cõ giới hữu hình, siêu hình và vô hình, liên quan đến các loại năng lượng, các chức năng của Trí, các trạng thái, và các loại sinh hoạt… có thể xảy ra những thuận lợi, tiến bộ, tiến hóa, hay những nguy cơ.
Điều này giống như gì?
Giống như những khám phá mang tính phiêu lưu, mạo hiểm đề có thể xảy ra hiểm nguy, như vào rừng, lên núi, vào hang, động, lên trời, xuống sông, biển…
Tất cả sự phiêu lưu không phải lúc nào cũng được an toàn, mặc dù những nhà thám hiểm đã trang bị, suy tính đến những sự cố sẽ phải xảy ra.
Sự thám hiểm, chinh phục mang tính không gian, hay là sự chinh phục không gian dùng Trí Khôn và tất cả giác quan cần thiết, luôn cả những dụng cụ tinh xảo, vậy mà còn sơ sót, không toàn hảo trong lần thám hiểm đầu tiên.
Trong thiền định cũng vậy, có những nguy cơ xảy ra cho Thiền giả.
Đây là sự phiêu lưu, mạo hiểm để chinh phục “Thời gian của vũ trụ (là sự sống, sự hằng sống) trong tiểu vũ trụ – một tiểu vũ trụ sinh động bằng thực lực của vũ trụ, các giác quan không thể nhận ra, chỉ có “sự cảm nghiệm, cảm nhận của Trí Khôn” qua những biến đổi của các trạng thái liên quan đến từng loại năng lượng.
Trong Thiền định, nguy cơ không do ngoại vật, mà từ bên trong, do các năng lượng hậu thiên và tiên thiên, tức là do năng lượng của địa cầu và vũ trụ.
Từ bên trong, nguy cơ liên quan đến nhiều dạng, do các trạng thái, như “ý thức”, hay “vô ý thức” trong khi tập luyện, Tu, sinh hoạt, hoạt động bị lệch lạc chức năng do sự chủ động của Thiền giả.
Sự chủ động làm lệch lạc, sai lầm, đưa nguy cơ, do Thiền giả không hiểu, không biết tường tận những cấu trúc của những cơ quan vô hình, huyền vi, hoạt động trong tiểu vũ trụ bằng những năng lượng cực nhanh, cực mạnh, giúp cho con người địa cầu tiến hóa thành sinh linh.
Mục tiêu tiến hóa đến chỗ tuyệt đối đã rõ, hành giả chỉ cần hiểu sâu sắc nội dung của các bài để nhanh thành tựu.
Thiền Thi
Thiền Thi có trong Chơn ngã
Cũng từ Giác ngộ, mới có Thiền Thi
Thiền Thi: những câu thơ Thiền được tạo nên từ Sự Sáng cực sạch của sự Giác ngộ từ Nguyên Lý, Đạo Lý của Nguyên năng đổ xuống cho con người.
Hiệu quả: soi sáng Trí khôn phàm nhân.
Sự sống
Con người chứa đựng những tinh hoa của Trời Đất, là năng lực tiên thiên và hậu thiên bao gồm Thể sáng (Sự sáng), Điện, Khí, Huyết. Năng lực hậu thiên (Khí, Huyết) phải được phát triển và năng lực tiên thiên (Điện, Sự sáng) phải được thăng hoa để con người tiến hóa.
Nhiều ngàn năm qua, con người tiến bộ nhiều hơn tiến hóa, dù rằng sự sáng đã sẵn có trong đời sống, nhưng nó vẫn còn u minh, tối tăm trong quan niệm lựa chọn cách sống.
Điều này do sự nhìn ra để khám phá ra vẻ đẹp, sự kỳ diệu của thế giới tự nhiên. Con người chỉ hưởng được sự cảm khoái của đời sống vật chất, và cái Lạc của đời sống tinh thần.
Nhưng muốn cảm nghiệm được sự linh thiêng và mầu nhiệm của cõi giới siêu nhiên và siêu siêu nhiên, con người phải dùng “cái nhìn quay vào trong của Trí khôn” mới cảm nghiệm được cái Lạc và sự cực lạc của đời sống tâm linh.
Nếu chịu khó suy nghĩ kỹ, con người vẫn còn thấy mình u minh trong sự sáng. Nhưng, một khi, Trí khôn đã cảm nghiệm được sự linh thiêng và mầu nhiệm trong những bộ phận vô hình của chính mình, thì sự sáng đã xóa tan sự u minh. Và đời sống con người là một chuỗi sinh hoạt của sự sáng trên đường tiến hóa. Nó quét sạch mọi phiền não, cũng là bụi trần vậy.
Vũ trụ và con người
Sự quý báu, kỳ diệu và mầu nhiệm của vũ trụ sẵn có trong con người phải được phát triển và thăng hoa nó.
Nếu mỗi người trên địa cầu hiểu và biết rõ như vậy, thì việc siêu nhiên hóa nhân loại sẽ được hoàn tất nhanh chóng
Và việc làm đó mới được gọi là công đức, là đạo hành, được Thiên tôn cũng vừa được Thế tôn, đồng thời con người cũng hưởng được Chơn phước, Chơn đức và Đạo trong cuộc sống. Và văn minh đặt trên nền tảng đó sẽ tồn tại mãi, và những giá trị tinh thần và tâm linh sẽ không bao giờ bị hủy hoại như ở những thời đại trước.
Đời và Đạo là hai cuộc sống hoàn toàn khác nhau, nhưng rất khó phân biệt và nhận định. Con người sống, sinh hoạt, tiếp xúc với con người bằng Tâm trạng, Trí trạng, sống bằng đời sống xã hội, gọi là Đời.
Nhưng nếu con người sống, sinh hoạt, tiếp xúc với Trời, Đất, với chính mình, con người sống bằng đời sống của vũ trụ, gọi là Đạo.
Cho nên nói rằng “Sống với vũ trụ (Trời, Đất, và chính mình) thì gọi là sống đạo, còn sống với con người, gọi là sống Đời”.
Đời: thì Thân, Tâm, Trí phát triển.
Đạo: thì Tuệ (Tánh, siêu nhiên và siêu siêu nhiên), Trí (Siêu Trí, Tuệ) phát triển, và những bộ phận vô hình và mầu nhiệm phát triển.
Đời sống xã hội: là ngoại cảnh đi vào Tâm, Trí và từ đó phát sinh ra tâm trạng.
Đời sống Đạo: là ngoại cảnh và nội cảnh đi vào Tánh, Trí, và từ đó phát sinh ra kiến thức, sự hiểu biết, kinh nghiệm, sự thông minh…, tất cả đều thuần túy mà không có tâm trạng trong đó.
Cosmos and Man
The preciousness, marvel and miracle in Man who received from Cosmos must be developed and sublimated by individual effort.
If everyone realizes thoroughly this required duty, the super natural formation of mankind could be completed soon.
This accomplishment will be considered as a genuine virtue, and a virtuous deed respected by divine beings, by man, and at the same time,
the perfomer enjoys with true happiness, virtue and “Tao” in his life. The civilization, which based on that essence, should last longer;
and the intellectual and spiritual values would not be annihilated as in previous age.
